Suy nghĩ về quyền lực:

Nguồn gốc quyền lực có thể đến từ chính trị hoặc kinh tế.

Quyền lực chính trị đến từ sự ủng hộ, ủy quyền của nhân dân, từng người dân không thể thực hiện các công việc chung như "trị an, quốc phòng, giám sát xã hội,..." nên họ cần ủy quyền cho một tổ chức (chính phủ) đứng ra lo việc đó. Quyền lực của tổng thống đến từ sự tín nhiệm, ủy quyền của người dân.

Quyền lực kinh tế đến sự ủng hộ của người tiêu dùng. Người tiêu dùng tin cậy, mua một sản phẩm, tức là đã trao một phần quyền lực kinh tế cho công ty đó. Quyền của chủ tịch hội đồng quản trị, giám đốc công ty có nguồn gốc từ sự "ủy quyền" của người tiêu dùng.

Trách nhiệm:

Quyền lực sinh ra từ sự ủy nhiệm của "nhân dân", "người tiêu dùng" lẽ tự nhiên là quyền lực đó phải có trách nhiệm với người đã ủng hộ nó. Nếu không quyền lực đó sẽ mất.

Tổng thống có trách nhiệm hoàn thành các công vụ, nếu không hoàn thành người dân rút tính nhiệm, rút ủy quyền và tổng thống như thường dân.

Chủ tịch hội đồng quản trị, giám đốc công ty có trách nhiệm làm cho sản phẩm ngày càng tốt hơn, nếu không làm được việc đó, người tiêu dùng rút lại sự tín nhiệm, mua sản phẩm của công ty khác. Khi đó chủ tịch hội đồng quản trị, giám đốc cũng bị sa thải.

Vấn đề tại sao có quyền mà không có trách nhiệm?

Trong điều kiện quyền lực không đến từ sự ủy nhiệm (Vua) hoặc không thể rút sự ủy nhiệm (công ty độc quyền, nhà độc tài) thì quyền lực đó thường vô trách nhiệm. Trong thế giới văn minh, quyền lực đó là phi pháp.

Một công ty dù to lớn đến mấy, quyền lực đến mấy (như Tổng thống) mà có cơ chế cho người tiêu dùng rút tín nhiệm thì công ty đó không bao giờ có thể độc quyền.

Công ty có thể độc quyền khi sản phẩm của nó khó thay thế, điều kiện thiết lập kinh doanh khó khăn, tốn nhiều công sức, vốn mới tạo ra ưu thế số lượng, ví dụ: xăng dầu, điện.

Một công ty mà sản phẩm của nó phút chốc bị thay thế, điều kiện cung ứng cũng nhanh chóng, người tiêu dùng cũng không khó khăn khi thay đổi thì công ty đó không bao giờ dám vô trách nhiệm. Lĩnh vực CNTT đã chứng kiến điều này: hệ điều hành Chrome, Firefox lớn mạnh rất nhanh, Yahoo khổng lồ ngày nào, giờ cũng phải lao đao.

Từ đây các bạn sẽ thấy, nếu có một ngày IPI trở thành mạng truyền thông chống hàng giả toàn cầu, một cổng duy nhất để tiêu diệt hàng giả, bảo vệ người tiêu dùng trước các công ty vô trách nhiệm thì IPI cũng sẽ là công ty phải có trách nhiệm, không thể độc quyền như nhiều người e ngại.

Tại sao quyền lực phải tập trung và mạnh:

Điều gì xảy ra nếu nước Mỹ có vài vị "tổng thống", tôi nghĩ suốt ngày sẽ phải họp hành, trì trợ là điều khó tránh khỏi.

Sẽ thế nào nếu thế giới có khoảng 20 Microsoft với 20 hệ điều hành mà giao diện mỗi người mỗi kiểu? Chắc phải điên đầu hoặc thiên tài khi thay đổi máy tính để làm việc. Chắc chắn CNTT sẽ bị triệt tiêu bớt sức phát triển, người tiêu dùng không hưởng lợi khi "ủy quyền" đến 20 công ty.

Sẽ như thế nào nếu công ty nào cũng có cổng chống hàng giả bằng mật mã qua website của mình? Chi phí xã hội sẽ tăng lên, người tiêu dùng cũng không hưởng lợi gì, ngoài sự rối rắm, khó nhớ, người tiêu dùng không có một "quyền lực" đủ mạnh để bênh vực họ khi họ bị thiệt hại.

Từ cơ sở trên, mong rằng người tiêu dùng hãy ủng hộ, "ủy quyền" IPI để nó đại diện cho quyền lực người tiêu dùng trong cuộc chiến chống hàng giả và các vấn nạn của nó trên toàn cầu.

Nguyễn Văn Thạnh